Đàn ông

🍀 Tôi là kết quả của một phép màu nhiệm, đang sống và đang thở. Mỗi giây phút tôi có mặt trên đời là một món quà quý giá. Tôi sẽ không để nó trôi qua vô nghĩa. Mỗi ngày trôi qua, miễn là vẫn còn sống, tôi sẽ trở nên tốt hơn bản thân của ngày hôm qua. Khi cuộc sống khó khăn, tôi sẽ nỗ lực hơn nữa để vượt qua. Tôi không tìm lý do để thoái thác. Tôi đương đầu với thách thức và chinh phục chúng. Tôi từ chối trở thành người ở mức trung bình. Cho dù cả thế giới có dìm tôi xuống, bằng mọi giá tôi sẽ ngoi lên. 

🍀 Xin chào Bạn! "Mỗi chúng ta đều chịu tác động của ít nhất 4 môi trường: gia đình, nhà trường (thầy cô, bạn bè), xã hội (nhóm sở thích, internet, báo đài, hàng xóm), và nơi làm việc. Chúng ta phần nhiều chịu phân tán về Kiến thức, Thái độ, Kỹ năng và quan trọng hơn đó là Sức học tập. Build to last forever được lập ra để điều chỉnh lại những gì thực sự thuộc về nền tảng CON NGƯỜI. Đây chính là môi trường ươm mầm tài năng cho các gia đình, doanh nghiệp và xã hội. Chào mừng Bạn đã đến đúng môi trường phát triển- MÔI TRƯỜNG THỨ 5". Chào đón Bạn đến ngôi nhà chung của chúng tôi_  Build to last forever. Chúng ta nhất định là những người bạn tốt, vui vẻ, tự do và làm chủ cuộc đời mình.
  • Đỗ Nguyên
  • Search google Build to last forever

    Thứ Ba, 28 tháng 2, 2023

    ĐỒNG NGHIỆP

     

    "Con người phần lớn cảm thấy thoải mái với những vấn đề cũ hơn là với những giải pháp mới". Charles Brower.

    Hay là Bạn chọn:

    "Người lãnh đạo bỏ 5% thời gian cho rắc rối và 95% thời gian cho giải pháp mới. Hãy vượt qua & nghiền nát nó!". Tony Robbins.

    Chúng ta luôn mong muốn một kết quả tốt hơn cho nên cần loại cách làm cũ, thói quen cũ không phù hợp. Cốt lõi, chúng ta sẽ giải quyết từ tư duy của chính mình: Gieo suy nghĩ gặt hành động, gieo hành động gặt thói quen, gieo thói quen gặt tính cách, gieo tính cách gặt số phận.

    Trước Tết, Nguyên đã chúc cả nhà Hoàn Mỹ ba câu chúc, và luôn hy vọng Hoàn Mỹ sẽ tốt hơn.

    1. Chúc mọi người tư duy đúng và mục tiêu đúng:

    Thế nào là "Tư duy đúng?". Tư duy có 4 tầng và 4 giai đoạn phát triển: 

    • 4 tầng gồm: làm theo kinh nghiệm, logic hệ thống, sáng tạo và đột phá. 
    • Để leo lên 4 tầng này chúng ta cần vượt 4 giai đoạn: ko biết cái ko biết, biết cái không biết, biết cái đã biết và cuối cùng là biết rằng cái mình biết quá nhỏ bé, cần phải liên tục tìm kiếm cái mình chưa biết để hoàn thiện hơn. 

    Trước 2020, chúng ta chẳng biết để vận hành một hệ thống chuyển đổi số gồm những món nào. Năm 2021, core team lọ mọ thực hành. Năm 2022, chúng ta từng bước sử dụng Bitrix và phát hiện các vấn đề mới. Năm 2023, chúng ta đã nhuần nhuyễn hơn trong việc kết nối các phòng ban, khai phá những nhu cầu tiếp theo. Ban đầu ta chẳng hiểu nó, chẳng biết. Rồi từ từ ta hiểu, à để vận hành nó cần kỹ năng và kiến thức như vậy, ta biết cái ta không biết. Rồi làm dần, biết nhiều hơn và thao tác nhanh hơn, ta biết cái ta biết, rồi ta phát hiện, ủa còn nhiều thứ khác hay ho hơn cần cải tiến và làm nhiều thứ hơn nữa.

    Thế nào là "Mục tiêu đúng?". Luôn có mục tiêu phấn đấu và mục tiêu đó luôn cao hơn khả năng hiện tại một chút, người bình thường đặt cao hơn 20-30% năng lực, người tự tin đặt cao hơn 50-100% năng lực, người giỏi đặt từ 100-200% năng lực. Tương lai bắt đầu từ suy nghĩ, do đó hãy viết ra các mục tiêu của cá nhân và cùng lúc đó áp dụng chung với mục tiêu công ty, mọi người sẽ tiến bộ ko ngừng. Em Nguyên có 5 mục tiêu lớn khi về Hoàn Mỹ: bốn cái đã đạt trong 2 năm đầu tiên, còn một mục tiêu nữa Nguyên tin rằng Quý anh chị em gia đình Hoàn Mỹ sẽ đạt trong tương lai, đó là 10.000 tỷ. Thị trường Mỹ chúng ta chỉ mới khai thác 5-10% thôi, còn rất nhiều cơ hội. Thị trường du lịch lớn hơn 120-150.000 tỉ, viettravel chỉ mới 20-25 nghìn, saigontourist 15-20 nghìn, … chúng ta dư sức vượt con số của chúng ta hiện tại và lương bổng chúng ta chắc chắn sẽ được cải thiện theo. Hãy hành động đúng.

    2. Chúc mọi người phản biện liên tục và có trách nhiệm với vị trí của chính mình:

    Thế nào là "Có trách nhiệm?". Trong phần 1 bộ phim Game Of Throne, Cuộc Chiến Vương Quyền có cảnh vua của phương bắc tên Ned Stark, cầm kiếm chặt đầu phản loạn, trước mặt các con của mình từ bé đến lớn. Cảnh chân thật và ghê rợn, các con của ông ta vừa sợ hãi mà ấn tượng. Một người con hỏi cha, tại sao cha lại làm như vậy, sao ko để người khác làm thay? Ông nói: "người lãnh đạo cần chịu trách nhiệm và làm những gì mình phụ trách, ko bao giờ giao phó hoặc đùn đẩy cho người khác".

    Mỗi nhân viên công ty đều là lãnh đạo tại vị trí của mình. Mỗi phòng ban trong chúng ta đều đại diện cho chuyên môn quan trọng của tổ chức. Tư vấn sẽ nhiều chữ D hơn, đại diện cho sự quyết liệt và luôn dành lấy mục tiêu. Nhân sự, Chăm sóc khách hàng nhiều chữ S để hoà quyện, phối hợp. Marketing sẽ nhiều I hơn để kết nối, chia sẻ và thu hút. Điều hành, Kế toán, Kiểm soát chất lượng cần nhiều chữ C hơn để chỉnh chu, có số má rõ ràng (*). Từng vị trí đều có trách nhiệm của mình.  Do đó, hãy luôn mạnh mẽ hiên ngang đối mặt với mọi khó khăn, đừng đùn đẩy cho nơi khác. Thấu cảm, EQ, có thể tự học được.

    Khi em Nguyên xây Hệ thống chuyển đổi số và tuỳ chỉnh lại phòng Marketing. Vấn đề vô số. Tuy nhiên khi đã nhận thì phải tìm cách giải quyết mọi thứ trong nguồn lực cho phép. Nguyên tự hào đã giải quyết được những cái cốt lõi của Hoàn Mỹ: Call center, CRM, Nhận diện thương hiệu, Nhóm nội dung, hệ thống quản trị thông tin- CSKH, ... Cứ đi thì sẽ thành đường, làm từ từ sẽ chuẩn, làm chuẩn thì sẽ hay, làm hay thì sẽ kiếm được tiền. Hihi.

    Thế nào là "Phản biện liên tục?". Khi bạn ở quá lâu ở vị trí nào đó, Bạn dễ dàng lầm tưởng rằng mình luôn đúng, dựa vào tầng đầu tiên "Kinh nghiệm", tuy nhiên cái logic đó của Bạn nó không mang tính hệ thống, chưa kết nối phòng ban, quy trình chưa tối ưu, cần cải thiện mới và tốt hơn. Do đó, chúng ta cần tiếp thu cái mới bằng cách lắng nghe người khác, ghi nhận các ý kiến mới và xem xét lại sẽ cải tiến tiếp theo như thế nào. Mọi thành viên trong tổ chức liên tục đặt câu hỏi, xoáy sâu vào cốt lõi vấn đề, đòi hỏi người Order/ Created rõ ràng nhu cầu, đòi hỏi người Reponsible giải quyết tốt hơn, đòi hỏi người làm chung Participant hãy đóng góp vào kết quả chung. Phản biện liên tục sẽ giúp Quy trình của Hoàn Mỹ chuẩn chỉnh và từ đó chúng ta sẽ lên một tầng mới của Tư duy, đó là Sáng tạo. Chỉ cần một thay đổi nhỏ trong Quy trình làm việc, chúng ta sẽ có một phiên bản mới khác tốt hơn phiên bản cũ. Trong hàng tá phiên bản tốt hơn, sáng tạo hơn, chúng ta sẽ tìm được tầng Đột phá và gặt hái những thành công vượt bậc trong tương lai.

    3. Chúc mọi người không ngừng học hỏi và đạt mọi điều mình muốn:

    Tại sao lại "Không ngừng học hỏi?". Trong ba tháng đầu tiên tiếp xúc môi trường Hoàn Mỹ, Nguyên muốn nộp đơn nghỉ việc. Một năm kế tiếp Nguyên mới lọ mọ hiểu thế nào là Hoàn Mỹ. Hai năm kế tiếp mới hiểu làm dịch vụ là như thế nào. Từ năm thứ ba mới nắm rõ một sản phẩm du lịch được hình thành ra sao. Mọi nhận định ban đầu chỉ là của một người thiển cận, càng tiếp xúc Quý anh chị đồng nghiệp, Nguyên càng nhận ra cái mình không biết. 

    Mỗi vị trí tại Hoàn Mỹ đều rất giỏi. Từ ngoài vào, Anh Khải nhớ tên khách; Oanh tận tâm chào đón; Chị Thuỵ thuỳ mị, lắng nghe khách hàng; Chị Trang- chị Vân- Bích Phượng nhẹ nhàng, ngọt ngào, nghe giọng là thích; Hồng Phát/Như Mai/ Uyên Phương/ Hồng Phúc/ Thanh Trúc/ Lê Tuyết/ Ánh Nguyệt đều là các cá tính tuyệt vời; Thuỳ Dương mỗi lần khởi động đầu tuần đều mang phong cách riêng, Xuân Thư có cảm giác là một leader xịn xò trong tương lai; Chị Ngọc rất quyết liệt; Chị Quyên luôn lắng nghe; Chị Nhung- chị Vy cầu toàn và chuẩn chỉnh; anh Sang-Mỹ Tiên-Yến Nhi gọn gàng và kết nối; anh Trực- anh Long- Côn- Hiếu đều rất giỏi và hiểu biết sản phẩm; Điệp khá toàn diện từ điều hành đến làm content chỉnh hình; Thi lặng lẽ mà tour nội địa vẫn bán ầm ầm; Trâm đầy kinh nghiệm và sự từng trải; Thu Hiền rõ ràng- quyết liệt mà sâu sắc; chị Quyên-Thuỳ Dung dù rất áp lực mà nụ cười luôn toả trên môi; Thuỳ Nhi rất giỏi mà ít khi thể hiện; Thương Nhung-Kim Ngọc một tình bạn đáng quý nơi công sở; các chàng trai Duy-Thuận-Sang- Huy- Nhân dù gì vẫn có nam tính rất riêng; chị Giang-chị Linh như trụ cột giữ Hoàn Mỹ tồn tại; Thảo vẫn cười tủm tỉm mỗi khi đòi hoá đơn; Minh Tuyền thân thiện, đáng mến; Trung Lưu dù chỉ một mình nhưng vẫn hoàn thành vai trò IT; Uyên Phương luôn học hỏi để giỏi hơn; chị Ngọc-Vy-Huyên kết nối mọi người lại với nhau; Yến dù phải chăm sóc mẹ và con vẫn giữ kênh facebook ổn áp; Hưng dù sai chính tả bị nhắc riết nhưng cốt lõi website Hoàn Mỹ vị trí ngày càng tốt; Trang những ngày đầu lúng túng với các chị-anh điều hành giờ đã như trụ cột quan trọng; chị Oanh-anh Quốc và các anh chị em khác như anh Vinh, anh Trí, Linh, Duy, Vân, Mai, Trúc, ...  vẫn lặng lẽ hoàn thành nhiệm vụ của mình; chị Bảo âm thầm lo cho đời sống anh em và cuối cùng là hai nhân vật quan trọng: sếp Khải luôn thay đổi nhưng tràn đầy kinh nghiệm, ở đâu sếp xuất hiện đều làm cho cả khán phòng phải nhớ tới mình, anh Vinh lặng lẽ học hỏi và từng bước thay đổi tổ chức.

    "Muốn đi xa hãy đi cùng nhau". Câu này chỉ đúng với điều kiện cả tổ chức có cùng mục tiêu, hành động cùng lúc, hỗ trợ nhau và cùng nhau giải quyết khó khăn. Mỗi bánh răng trong bộ máy đều quan trọng, tốc độ của tổ chức là do vị trí chậm nhất quyết định. Vậy ai đang là vị trí chậm nhất? Hãy cùng nhau giúp đỡ vị trí đó.

    Trong một đoạn clip của hai chủ tịch Vingroup và Viettel cách đây nhiều năm. Ông Vượng và ông Hùng có nhắc tới cụm từ "Tổ chức học tập", một tổ chức ngừng học hỏi thì xem như tổ chức đó tự cáo chung và lụi tàn. Nguyên hy vọng Quý anh chị sẽ dành thời gian cho việc phát triển chuyên môn, học hỏi các kỹ năng mới, cập nhật kiến thức liên tục để giữ vững vị trí của mình, giữ vững thị phần Hoàn Mỹ và chinh phục những nấc thang mới. Khi tổ chức tốt thì đó cũng là lúc mọi vị trí cũng sẽ tốt hơn.

    Chúc cả nhà luôn đạt mọi ước muốn trong đời. Nhất định mọi người sẽ làm được.

    4. Lời tri ân 12/2019-2/2023:

    Từ những ngày đầu tiên sếp Khải mời đi dự các buổi họp Hoàn Mỹ, tổng kết năm tại Đà Lạt, hội nghị khách hàng đầu năm tại Nikko. Nguyên từng bước như một trang giấy trắng, một đứa trẻ ngu dốt tiếp cận một ngành mới trong đời (**). Đến bây giờ, hiểu hơn về ngành hàng du lịch, Nguyên chân thành tri ân từng người chị, người anh, người em đã trao nhau nụ cười, hỏi thăm lời ngọt ngào, khích lệ mỗi khi thấy sắc mặt thay đổi, động viên khi cùng nhau giải quyết bài toán mới, dạy những điều hay, lẽ phải cho Nguyên. Nguyên ít giao tiếp, do không có nhiều nguồn lực nên phần lớn thời gian lo giải quyết vấn đề của phòng, nhưng mọi người đều có vị trí trong trái tim.

    Cảm ơn Quý lãnh đạo đã tạo điều kiện cơ bản để tôi chinh phục bản thân mình và có thêm nhiều hành trang mới để phát triển tương lai. Kính chúc Du lịch Hoàn Mỹ xây dựng việc kinh doanh một cách bền vững, nhân văn, và phát triển. Tri ân tất cả.

    Sang tháng 3, Nguyên về Đà Nẵng để xã tang 3 năm bà nội (mất trước sếp Khải 1 tuần). Kỷ niệm chỉ đẹp khi còn dang dở ha mọi người (***). Nguyên vẫn thấy mình giỏi nhất là xây hệ thống, còn giữ và phát triển thì để người khác ^^. Khi nào bước chân mỏi mệt em sẽ chọn một nơi để dưỡng già, nhưng không phải bây giờ.

    P/s:

    - Đồng nghiệp: nghĩa là cùng nhau xây dựng sự nghiệp, đồng tâm hiệp lực, mọi người nhớ cùng cố gắng nhé.

    (*) Lý thuyết DISC chỉ giúp nhận định ban đầu mình có tố chất ở chữ nào, theo thời gian, mỗi chúng ta nên luyện đều tất cả các chữ để giúp bản thân cân bằng và giỏi hơn.

    (**) Dù ba Nguyên từng là lãnh đạo của Phú Thọ tourist, Saigontourist, nhưng Nguyên chưa từng hiểu gì ngành này. Phú Thọ tourist kế bên nhà sếp Khải, mỗi tối trong tuần sếp Khải đi massage cũng đi chung chỗ với ba Nguyên, đi tập thể dục trong cũng tập chung chỗ. Nguyên đi học ở group QLDN cũng gặp các chị em Hoàn Mỹ nhiều năm trước, từng phỏng vấn các chị và các chị chia sẻ là chủ nhật sếp cũng bắt đi học, em nhớ từng câu chuyện của từng người trong toàn bộ các năm đó nha. (Em xin lỗi sếp vì nói cái duyên này ra, chẳng qua là vũ trụ nó kéo em lại gần sếp).

    (***) Nguyên đã bán chuyên môn của mình cho nhiều ngành khác nhau: game online- Netgame; ngành điện máy- iMax/ Welcome; ngành IT- Viscom; ngành xây dựng- Eurowindow; ngành nông nghiệp- AAA; ngành đào tạo- Unicef; ngành du lịch - Du lịch Hoàn Mỹ; ngành bánh- Lumos; ngành thời trang- Totoday; ngành luật- NPlaw. Mỗi nơi đều mang lại những kỷ niệm đẹp ^^. Chưa bao giờ Nguyên làm lại cùng ngành cho công ty đối thủ (dù Nguyên luôn nói nếu họ trả gấp 3 Nguyên sẽ qua, hehe).

    Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2018

    TÓC DÀI, TÓC NGẮN



    💕 TÓC DÀI, TÓC NGẮN
    "Người mẹ thật sự chẳng bao giờ rảnh rỗi" (Balzac)

    Là con gái, ai cũng yêu những gì cha mẹ ban cho mình. Có một người con gái, từ nhỏ đã được mọi người ngợi khen về mái tóc dài thướt tha. Mẹ rất yêu con gái, mỗi chiều về, khi tắm con, dùng bàn tay phong trần sương gió chải cho mái tóc ấy, mẹ căn dặn con đừng cắt mái tóc đen tuyền suôn mượt.

    Là con gái, ai cũng yêu mái tóc của mình. Mỗi ngày soi gương, chải từng lọn tóc dài. Bạn cảm thấy mình vô cùng tự tin trước mọi người. Khi đến trường, đến công sở, trước những người đàn ông, và cả những người con gái khác, mọi người đều trầm trồ, "oh, cô ấy có mái tóc dài đẹp ghê".

    Có một người phụ nữ, cũng từng là một cô gái với mái tóc dài ôm trọn tấm lưng. Ngày về nhà chồng, biết bao tình yêu thương gửi trọn cho người đàn ông của đời mình. Sinh con. Gần như những gì tinh túy nhất trong người mẹ đã truyền cho con. Sự thông minh của mẹ. Sự hiếu thuận của một người con. Tình yêu thương của người vợ. Sức khỏe của người con gái. Mọi thứ đều gửi gắm ở những đứa trẻ, kết tinh của sự tin tưởng ở một người đàn ông xa lạ.

    Đứa bé đầu tiên chào đời, cô ấy giảm đi một phần sắc đẹp và sức khỏe. Đứa trẻ thứ hai cất tiếng khóc đầu tiên, mọi thứ đẹp nhất của người con gái gần như đã dành cho con. Mặc dầu hai vợ chồng đều nghiên cứu dinh dưỡng sâu sắc, mặc dầu luôn biết cách chăm sóc con cái- chăm sóc sức khỏe- chăm sóc gia đình, làm sao có thể xóa dấu vết của thời gian. Tóc cô ấy bạc hẳn đi, rụng dần.

    Không phải một lần, mà nhiều lần. Ngày qua ngày. Mỗi khi chải tóc. Dùng năm ngón tay vuốt đều từ chân đến ngọn. Theo từng lần vuốt ấy, tóc cứ rụng lả tả. Đau xót. Đã gần 6 năm, từ lần sinh đứa trẻ đầu tiên, tủi thân vì tóc ngày càng mỏng đi. Đôi lần cô ấy hỏi chồng, "em muốn cắt tóc quá, cắt tóc ngắn thì sẽ đỡ rụng hơn". Chồng cô không chịu, anh ấy chỉ thích người con gái của mình với mái tóc dài. Đàn ông nào mà chẳng mê mái tóc dài của người yêu mình. Tình yêu luôn có sự ích kỷ.

    Hôm trước, cô ấy lại hỏi "em cắt tóc nha". uh, em cắt đi. Mắt cô ấy tròn xoe, ngạc nhiên. Anh ấy động viên, "em cắt đi, chọn kiểu chưa?". Và trong làn nước mắt, cô ấy đã cắt đi mái tóc dài nuôi hơn 35 năm ấy. Cô ấy về nhà, giới thiệu phong cách mới trước tình yêu đời mình. Anh chồng, "đẹp đó, em có định nhuộm & highlight luôn không, vừa che tóc bạc mà cũng sẽ rất phong cách". Chặng đầu đã qua. Đến các con. Thèng con trai hướng nội la lên "sao mẹ cắt tóc vậy, con không thích đâu". Đúng là trẻ con không biết nói dối. Con gái hướng ngoại thì tươi rói "Đẹp ghê mẹ, con thích". Các bà má khác thì động viên "Đẹp đó em, bọn chị thích". Khoe mẹ, khoe bạn bè, đa phần là nữ, ai cũng khen. Đúng là chỉ có phụ nữ mới biết làm nhau vui. Sóng gió lại qua đi. Những đợt sóng mới tiếp tục cuộn tới.

    Tình yêu thật sự rất màu nhiệm. Một gia đình để hạnh phúc rất cần những hy sinh thầm lặng. Khi một người phụ nữ hy sinh đời mình cho một người đàn ông, một gia đình nhỏ, cô ấy dành cả tuổi thanh xuân của mình cho điều ấy. Bạn cần trân trọng.

    🍀 Chúc mừng 7 năm ngày cưới nhé em Susan Pham. Yêu bà xã.

    😁 Chào ngày mới, yêu vợ, thương vợ, phần còn lại để cô ấy lo, hihi ^^

    90. Nhanh & nhanh hơn: https://buff.ly/2HhnPlw

    #kỷniệm7năm#kỷniệmngàycưới#tócdàitócngắn,#ĐỗNguyên#ĐỗHoàngCôngNguyên,#Buildtolastforever#Chàongàymới,#Mộtngàytốtlành#Hômnaythậtđẹp#Tớiluôncưng

    Thứ Hai, 11 tháng 12, 2017

    LẮNG NGHE "BẠN" LÊN TIẾNG


    🔥 Bạn không cần ai nói với bạn rằng bạn là ai hay bạn là điều gì. Bạn là chính con người bạn! (John Lennon)
    Thứ bảy vừa rồi, do một tá các nguyên nhân dẫn tới sức đề kháng của tôi bị ảnh hưởng, tôi bệnh. Sau khi xử lý các việc cần làm, tôi bắt đầu xử lý mình. Đầu tiên cần cung cấp các nguồn nguyên liệu cần thiết để cơ thể có thể sản xuất ra những kháng thể. Kế đến, tôi đã ngưng mọi hoạt động của mình để cơ thể tập trung nguồn năng lực thực hiện công đoạn sản xuất, tôi ngủ sớm hơn mọi ngày, khoảng 11h kém, sáng dậy muộn hơn một tí, tiếp tục những hành động cần thiết chỉ để cơ thể hồi phục. Và sáng thứ hai tôi đã tỉnh táo để đi làm như bao người khác. Bạn đã bao giờ LẮNG NGHE "CHÍNH MÌNH" CHƯA?
    Chiều thứ bảy tôi vẫn đi gặp người bạn của mình. Bạn í chuyên môn kỹ thuật, cả ngày đối diện với bốn bức tường. Cuộc sống thuận lợi vì chưa có biến cố gì hoặc bạn í chưa để ý đến những thay đổi xung quanh. Nhưng bạn cảm thấy mình phải thay đổi. Bạn đã gọi tôi ra gặp mặt. Chúng tôi hẹn trong một quán cà phê. Đối diện một trường đại học nổi tiếng, tôi cũng đang hợp tác với một giảng viên trong trường này, thật trùng hợp. Một cô sinh viên vừa tốt nghiệp bất chợt kéo ghế lại xin phép được ngồi kế bên trong khi chờ nước đem về. Bạn tôi cũng vừa đến. Tôi trò chuyện với cô sinh viên 3 câu và nói rằng "Nửa phần đời còn lại của em sẽ do em quyết định kể từ khi gặp anh", giống thầy bói ghê hem, hihi ^^. Đó là điều tôi tự hào khi cùng mọi người tạo ra Build to last forever. Kết thúc buổi chiều ý nghĩa đó, tôi giúp bạn mình tự trả lời những gì trong thâm tâm bấy lâu mách bảo, bạn ấy rất vui vì đã tìm được chính mình, như bao người Bạn mà tôi gặp trên đường đời ^^.
    🍀 Tại sao Bạn buồn? Tại sao Bạn xỉn? Tại sao Bạn lại ói? Tại sao Bạn giận dữ? Tại sao đôi lúc Bạn cảm giác hụt hẫng? Tại sao cái này cái kia? Bạn đã hiểu mình chưa? Bạn đã biết cách tự chăm sóc chính mình và kế đến chăm sóc những người thân yêu xung quanh? LẮNG NGHE "CHÍNH MÌNH" LÊN TIẾNG, Bạn nhé! Bạn sẽ thấy cơ thể Bạn luôn phát ra những tín hiệu, đói để được ăn, no để không tiếp tục nạp thêm, đau để cần chăm sóc, buồn để ôm trọn vào lòng vòng tay ấm áp, hận để được chia sẻ cho đi, khát khao để tìm được môi trường phát triển, ... Tôi luôn ở bên Bạn, chào đón Bạn đến với Build to last forever ^^.
    🌻 Chào ngày mới với việc lắng nghe chính mình nha.
    62. Miễn phí mà giá trị: https://buff.ly/2ATTqoM

    Thứ Bảy, 25 tháng 11, 2017

    TỰ HÀO LÀM CHA MẸ - THE FIRST LEADER


    🔥Mẹ yêu con bằng những cái hôn, cha yêu con bằng bờ vai vững chãi (Khuyết danh)
    - Sáng nay mở mắt ra, hai đứa nhỏ chạy lại chúc mừng sinh nhật papa, con gái lớn tặng ba một bức tranh, vẽ rất đẹp. Chị hai và cả em ba đã dành mấy ngày để làm quà cho ba. Tôi rất cảm động. Tính lại thì tôi đã làm cha được 1.924 ngày. Cám ơn cuộc đời đã mang bọn nhỏ đến bên tôi, để một chàng trai có động lực sống, có mục tiêu để phấn đấu, để trưởng thành và trở thành người có giá trị.
    - Hôm 20/11, lần đầu tiên trong đời có bạn chúc mừng mình, tôi cũng rất xúc động như vậy.
    - Tối hôm thứ 5, khi đào tạo "Nhân hiệu_ thương hiệu cá nhân" cho hệ thống Build to last forever, nhìn ánh mắt học tập của các bạn, nhìn quá trình phát triển của từng Bạn, nhìn các bạn trưởng thành, Nguyên chợt nhận ra cuộc sống có rất nhiều thứ không thể đo đếm bằng vật chất.

    🍀 Bạn có tự hào về con mình không? Chúng có phải là ưu tiên hàng đầu trong đời Bạn? Với tôi là như vậy. Tôi bê mô hình kinh doanh của mình về nhà cũng để có thêm nhiều thời gian để gần chúng. Tuổi trẻ của tôi tình thương từ cha mẹ rất nhiều, nhưng tôi tin rằng mình có thể làm tốt hơn cho bọn trẻ. Nhiều khi ngồi làm việc, con chạy ra bảo chơi với con, việc vẫn còn đó, nhưng khi đem lên bàn cân, tôi thấy được rằng thời gian không ngừng lại, tuổi trẻ của con cái chỉ có một chút khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi dành ngay thời gian cho các con.
    - Thời gian của Bạn dành cho các con có đủ về chất lẫn về lượng? Hãy nghiệm lại, con cái không chỉ cần niềm vui, chúng cần định hướng, chúng cần một leader có kinh nghiệm, đã từng trải trên đường đời. Bạn phải làm được. Tôi không muốn sau này con tôi gặp những leader khác, chúng bị dẫn dắt theo một hướng tiêu cực. Tôi là the first leader. Đồ chơi, quà tặng, ... không phải là món quà mà bọn trẻ yêu thích nhất, món quà ý nghĩa nhất của bọn trẻ chính là cha mẹ, người đã sáng tạo ra chúng. 
    - Ngay hôm nay, hãy yêu thương "các con" Bạn hơn nữa. Nâng nhiu chúng. Bộc lộ mọi điều suy nghĩ, sự tin tưởng, những giấc mơ cháy bỏng trong lòng Bạn, hãy cùng các con phát triển. Bạn sẽ không bao giờ hối tiếc, không bao giờ.

    🌻Chào ngày mới với sự tự hào làm cha mẹ và chúc mừng sinh nhật của chính mình ^^
    - Chân thành cảm ơn mọi lời chúc tốt đẹp của Quý bạn hữu, mọi việc trên đời rất kỳ diệu, hãy xích lại gần nhau và đem lại giá trị cho nhau. Tôi yêu các Bạn.

    57. Kết nối và tương tác: https://buff.ly/2Av1InE

    #Chàongàymới, #Mộtngàytốtlành, #Hômnaythậtđẹp, #Tớiluôncưng, #Chúcmừngsinhnhật, #Tựhàolàmchamẹ, #thefirstleader, #ĐỗNguyên, #ĐỗHoàngCôngNguyên, #Buildtolastforever

    Thứ Năm, 16 tháng 11, 2017

    IKIGAI - BẠN LÀ AI? BẠN MUỐN GÌ? MỤC ĐÍCH SỐNG CỦA ĐỜI BẠN LÀ GÌ?



    1. What do you love – Bạn yêu thích điều gì? Đừng nghĩ hạn hẹp trong vòng công việc, nghề nghiệp. Bất cứ chuyện gì bạn yêu thích cứ ghi ra hết. Ví dụ có bạn đã từ nói với tôi em không thích học luật chút nào hết. Em chỉ thích đi làm công tác bảo vệ môi trường thôi. Vậy là bạn có ý thích rồi đó. Ai cũng có chuyện mình yêu thích. Có người sẽ là đọc sách, có người sẽ là chơi với trẻ con, có người sẽ là đi đây đi đó, vv. Thích gì cứ ghi ra hết ở đây, khoan suy nghĩ chuyện gì khác.
    2. What are you good at – Bạn giỏi mảng gì? Ai cũng giỏi một thứ gì đó, cũng có một điểm mạnh gì đó. Người thì giỏi nghĩ ra ý tưởng mới. Người thì giỏi con số. Người thì giỏi giao tiếp, tạo quan hệ, vv. Bạn đừng nói em không giỏi gì hết nhe. Suy nghĩ đi và tự tin là mình có giỏi ít nhất là một thứ. 
    3. What does the world need from you – Thế giới cần gì ở bạn? Câu hỏi này là ngụ ý bạn nghĩ mình giúp được gì cho mọi người, cho cộng đồng, cho xã hội, cho đất nước này? Ví dụ bạn thấy thực phẩm bẩn làm tổn hại cuộc sống của con người quá nên bạn nghĩ thế giới cần bạn giúp mang thực phẩm sạch, xanh và tử tế đến cho mọi người. 
    4. What can you be paid for – Làm gì để được trả lương hay kiếm ra tiền? Đây là tập hợp tất cả những việc bạn có thể làm trong khả năng của mình để kiếm ra tiền nuôi sống bản thân. Nói gì thì nói, cũng phải sống chứ phải không?

    Ghi hết ra xong. Bạn đi tìm cho mình giao thoa của những câu trả lời trên để có thể làm được điều mình thích, theo thế mạnh của bản thân, theo nhu cầu của xã hội và kiếm ra tiền. Cứ bình tĩnh, từ tốn mà suy nghĩ, viết ra, phản tư, suy đi xét lại về những câu hỏi và câu trả lời trên. Rồi một buổi sáng dễ thương nào đó bạn sẽ vỡ ra, à đây là việc cần làm. Được thì đi đâu đó khỏi nơi bạn thường làm việc hay sinh hoạt, hoà mình vào thiên nhiên, cho phép mình ngắt kết nối với thế giới vài giờ để thở sâu, relax, thả cho suy nghĩ của mình tự do đối thoại với bản thân. Mong các bạn sẽ tìm được cho mình hướng đi mới và làm lành với thế giới này.

    Hình: Ikigai
    - Giao thoa giữa điều bạn yêu thích và chuyện bạn giỏi chính là passion – đam mê
    - Giao thoa giữa điều bạn yêu thích và điều thế giới cần ở bạn chính là mission – sứ mệnh của bạn
    - Giao thoa giữa điều thế giới cần ở bạn và việc bạn có thể làm để kiếm sống là vocation – nghề nghiệp
    - Giao thoa giữa thứ bạn giỏi và việc bạn có thể làm để kiếm sống là profession – chuyên môn của bạn
    - Giao thoa của đam mê, sứ mệnh, nghề nghiệp, và chuyên môn của bạn là Ikigai. Đối với Nguyên thì đó là Core value hay là philosophy

    Source: Diễn đàn kinh tế thế giới


    IKIGAI – Hành Trình Đi Tìm Mục Đích Sống của Người Nhật
    *****
    Cái quốc đảo Nhật Bản trước kia tương đối bị cách li khỏi thế giới còn lại, do đó dân Nhật có những khái niệm, những suy nghĩ hoàn toàn khác với phần còn lại của thế giới. Một số khái niệm đã từ lâu được các nước phương Tây nghiên cứu, để ít nhất là tìm hiểu cách hành xử của người dân xứ mặt trời mọc này, sau nữa là cái gì hay có thể áp dụng. Tuy vậy có vẻ như vế thứ hai chưa có dân tộc nào khác làm được, ngay như dân Việt ta tuy cùng “da vàng, mũi tẹt” nhưng còn xa lắm mới thấu hiểu được những sự thâm thúy, có vẻ hơi triết học này của dân Nhật, ví dụ khái niệm “ikigai”.

    Nếu dịch là “mục đích cuộc sống” thì hơi sơ sài, châu Âu hay nói là “sứ mệnh và sự cống hiến”, nhưng ít nhất cũng nên hiểu nó là “cảm giác có gì đó có ý nghĩa để sống, để mỗi sớm mai thức giấc có thể dễ dàng vùng dậy với cảm giác vui sướng để sống một ngày thật hiệu quả, đầy ý nghĩa và hạnh phúc”.

    Để hiểu khá đơn giản về ikigai, ta hãy lấy một cá nhân bất kỳ, sẽ có 4 lĩnh vực:
    -Người này thích làm gì nhất
    -Người này giỏi làm gì nhất
    -Cái gì xã hội cần nhất (từ con người này)

    Phải nói luôn là lịch sử của khái niệm này rất lâu đời, ít nhất từ thế kỷ 14 người thày dạy kiếm Miyamoto Musasi trong quyển sách “5 vòng tròn” đã đề cập đến ikigai (và quyển sách này hiện nay cũng được người phương Tây lôi ra nghiên cứu để áp dụng vào kinh doanh cũng như sách của Khổng Tử, Lão Tử…). Khái niệm này khá quan trọng đối với những người muốn tự phát triển bản thân, nhưng nó thay đổi theo thời gian và nhất là cũng khác nhau đối với từng cá nhân. Ví dụ từ đầu thế kỷ 20 đến hết chiến tranh thế giới lần thứ 2 thì từ này có nghĩa bao gồm Nhật hoàng và dân tộc Phù Tang, nên ikigai khá đồng nghĩa với Shinigai ( 死にがい -“cái gì đáng để hy sinh”). Thế nên chúng ta có thể hiểu được phần nào đội quân cảm tử của Nhật, sẵn sàng lao máy bay vào hạm đội và căn cứ Mỹ ở trân Trân Châu Cảng! Chỉ đến giữa những năm 60 của thế kỷ trước, cùng với sự bùng nổ của nền kinh tế Nhật thì ikigai mới có ý nghĩa tương đồng với nghĩa của từ này ngày nay!

    Đối với người Nhật thật hạnh phúc nếu con người TÌM RA và THEO ĐUỔI ĐƯỢC ikigai của mình! Khi đó con người sẽ thường xuyên có NIỀM VUI CUỘC SỐNG và sự HÀI LÒNG VỚI BẢN THÂN!

    Nhiều người phương Tây cũng tìm và có ikigai của mình, nhưng khác hẳn với xã hội Nhật Bản, đó là cố gắng tìm hiểu bản thân của vài cá nhân riêng rẽ (thường là những trí thức, thương gia thành đạt); nhưng ở Nhật mỗi cá thể từ bé đã được hướng đến việc tìm ra ikigai của mình, và đa số họ sẽ tìm được. Hãy lấy ví dụ một cuộc sống của một người Nhật Bản bình thường để làm ví dụ. Từ bé trẻ em phương Tây được giáo dục ở nhà, ở trường như một CÁ NHÂN, càng tự lập, càng độc đáo, càng khác biệt càng tốt; nhưng ở Nhật từ bé trẻ đã được làm quen với kỷ luật, với cảm nhận đứa trẻ làm thành viên của một NHÓM, với suy nghĩ và cách hành xử giống nhau và giống như người lớn, thày cô yêu cầu-cái này rất hay bị các nhà giáo dục Tây phương chê trách, nhưng người Nhật chẳng hề mảy may quan tâm đến việc phần còn lại của nhân loại nghĩ gì về họ. Lớn lên đi làm, bạn tưởng người Nhật họ làm vì tiền ư? Cũng đúng mà cũng sai hoàn toàn, họ làm đầu tiên là để “được cống hiến”, cống hiến cho công ty (ông chủ), cho gia đình, cho xã hội! Họ dậy từ sáng sớm, đi tàu hàng tiếng đồng hồ, chỉ để đến được trước giờ làm việc (không có khái niệm đi muộn hay các thể loại “chậm, muộn” ở Nhật!). Họ sẵn sàng mặc những bộ vét đen xì giống như hàng triệu người khác, hay mặc đồ đồng phục như hàng nghìn người ở cùng tập đoàn, thấy họ gập người xuống chào nhau hay luôn nở nụ cười với khách hàng, với cấp trên, với đồng nghiệp-đừng nghĩ họ “giả tạo”, chớ suy bụng ta ra bụng người! Họ sẵn sàng ngồi làm thêm giờ đến đêm, đến khi sếp ra về, đến khi xong hẳn việc…Và thường khi đã chọn việc, thì họ tuân thủ tuyệt đối kỷ luật hay những chỉ dẫn của người trên. Người Việt “giàu sáng tạo” chúng ta thật khó tưởng tượng để bắt đầu được dạy mổ cá những nhân viên trong quán ăn ở Nhật thường phải bưng bê, rửa bát 3 năm, rồi mới được dạy điều khác (và có thể không được dạy, nếu “sư phụ” thấy chưa đủ “chín”!).

    Và như vậy người Nhật say sưa phục vụ cho công ty, chả mấy khi dám xin việc nơi khác, và sẽ thấy rất tủi hổ nếu bị sa thải! Cũng khá dễ hiểu ban lãnh đạo, nếu một nhân viên hết mình đến như thế mà bị đuổi, thì chỉ trong những trường hợp đặc biệt, chứ không dễ dãi như phương Tây (hay ở Việt Nam ta) hơi tí là mời ra cửa thu xếp đồ đạc mà về! Tất nhiên không phải người Nhật nào cũng hài lòng hoàn toàn với công việc hay coi đó là cách tốt nhất để cống hiến cho xã hội, đây chính là cái khó để tìm được ikigai của mình! Cái hay của xã hội Nhật là từng cá nhân loay hoay tìm ikigai của mình, và rất nhiều người giúp đỡ, tạo điều kiện cho anh ta sớm làm được việc đó! Ví dụ ở nhiều công ty Nhật những người đã về hưu rồi sẵn sàng làm việc không thù lao, không phải để đến cơ quan bắt bọn trẻ pha trà hay đọc báo, mà giúp chúng tìm được niềm vui và cách cống hiến tốt nhất cho công việc chung! (Tôi được biết hàng chục nghìn người Nhật về hưu, lương thừa sống, nhưng sẵn sàng sang Việt Nam làm việc, đào tạo không công cho các doanh nghiệp Việt Nam-nhưng hình như chưa ai trong chúng ta tận dụng được món quà vô giá này…). Người Nhật sẵn sàng là “người của đám đông” nhưng mỗi người tự cố tìm ikigai của mình, còn về lòng tự trọng của họ thì khỏi nói, trên mức viễn tưởng!

    Để có ikigai không thể không có sở thích, niềm vui, nếu không thì sẽ chỉ “tồn tại” chứ không còn là “sống”. Và ở Nhật, với điều kiện sống, làm việc, cống hiến nếu nhìn khách quan thì quả là khá nặng nề, thì việc “sở thích” của họ cũng sẽ khác người, nhiều cái không hề dễ hiểu. Từng người Nhật nếu có điều kiện cho dù nhỏ nhất, sẽ cố gắng học nhạc cổ điển, học múa balet, học đua xe công thức 1, học lái máy bay…Chẳng thế mà trong mọi dàn nhạc cổ điển lớn nhỏ ở châu Âu bao giờ cũng có kha khá nhạc công Nhật, các đoàn múa balet có vũ công Nhật (chắc chắn họ chơi nhạc, múa…để thỏa mãn niềm vui của mình, hơn là kiếm tiền trong công việc phải đầu tư rất tốn kém để học hàng chục năm như thế). Ngay trong việc “ăn chơi” họ cũng khác phần thế giới còn lại rất nhiều, cứ xem cách họ xem bóng đá rồi dọn rác ở WC là biết. Công nghệ “tươi mát”, ăn chơi tới bến của họ cũng quái đản hơn Tây, tinh vi hơn ta-đó cũng là cách xả stress của một cuộc sống hết mình (cái này tôi chưa dám chắc có liên quan đến ikigai không hehe…)

    Toshimasa Sone và cộng sự của khoa Y tế trường Tổng hợp Tōhoku, Sendai, Japan, năm 1994 bắt đầu cuộc nghiên cứu tâm lý 7 năm ròng rã, với 43.391 người lớn (tuổi: 40 đến 79) trong đó có cả ikigai. Câu hỏi „ Bạn có tin rằng đây chính là cuộc sống đáng sống của bạn không?“; 3 phương án trả lời: đúng, sai, không chắc chắn.

    Trong thời gian điều tra có 3048 người đã chết (7%). Khoảng 60% số người được điều tra nó “có” với ikigai và nghiên cứu tổng thể mọi mặt cho thấy sức khỏe của họ tốt hơn với nhóm nói “không”. Nghiên cứu cho thấy những người trả lời “không” thường chết sớm hơn những người trả lời “đúng”. Những người trả lời “không” hay chết vì huyết áp, tim và một số tác động bên ngoài; nhưng số ca tử vong vì ung thư thì kết quả không khác biệt. Kết quả cuối cùng chỉ được công bố năm 2008.

    Nhưng tỉ lệ này không quá chênh lệch sau 7 năm nghiên cứu: 95% cho “đúng” sau 7 năm vẫn sống, còn người bảo “không” còn sống 83%. Tuy vậy kết quả thiên về “Ikigai” luôn được các cuộc nghiên cứu khác chứng nhận, chưa kể chất lượng sống của họ cao hơn…

    Kệ người Nhật đi, ta sống sờ sờ đây mà có cần “ikigai” quái gì đâu…Nhưng biết đâu một số ít bạn (chắc là rất ít) muốn thực sự tìm cho mình ikigai (để làm gì tự các bạn hiểu) thì sao, đối với Nhật thì bắt đầu tìm ikigai bất cứ lúc nào cũng thích hợp hết! Xin mạo muội khuyên như sau (hãy nhớ rằng đó là quá trình rất lâu dài, tốn kém nhiều trí lực, thời gian và chi phí), hay đúng hơn bạn phải tự trả lời các câu hỏi:

    - Loại người: mọi người đều khác nhau, nên có nhưng người đêm ngồi viết lảm nhảm trên FB, mà có những lập trình viên say sưa làm “coding” hay ngồi xem bóng đá C1, trong khi cô vợ ngáy khò khò sau khi tập bụng 2 tiếng đồng hồ để giảm cân…Nếu không biết mình là ai, thì nên stop luôn đỡ phí công-việc này phải làm đúng, và thật trung thực đối với bản thân!
    - Nghĩ về tương lai của mình: bạn thực sự mơ ước sẽ là ai trong cuộc sống này? Nếu bạn muốn trở thành bác sỹ nhi, thì hãy đừng đi học luật…Đừng nghĩ đến tiền lương sau này, hãy bất chấp người xung quanh, họ hàng bạn bè nói gì về bạn! Nếu bạn chỉ muốn trở thành một lái xe cho công ty du lịch, để được đi khắp đó đây, hãy xác định như vậy, kể cả khi bạn là con một hay bố mẹ làm to…
    - Hiểu biết: bạn hãy thật thà với mình, bạn thạo về chủ đề gì nhất, và sẵn sàng thảo luận nó suốt đêm ngày, và bạn xem về gì thường xuyên nhất trên điện thoại di động của mình? Nếu bạn thật sự thích bộ môn nào, thì dễ hiểu bạn phải chọn nghề gì. Nguyễn Quang Thạch thích làm tủ sách thiếu nhi ở nông thôn thì tất nhiên cần bỏ nghề cạo giấy ở PMU85-MOT!
    - Hãy tự kiểm lại những thành tích của mình đã đạt được! (bạn thi tiếng Anh được bao nhiêu điểm, hát karaoke có xuất sắc không, có bán được vũ khí trong trò chơi ảo để lấy tiền thật bao giờ chưa…?). Và hãy ghi ra giấy hay máy tính những niềm tự hào nho nhỏ đó-những người thành đạt thường có thói quen ghi chép!
    - Cảm nhận cuộc sống thường ngày! Bạn có thể có công việc lương cao, hay được sếp khen, nhưng bạn không thể tìm được niềm vui ở cơ quan, tức là bạn phải tìm ikigai khác đấy! Nhà vô địch cuộc đua công thức 1 Eddie Irwin đã bảo: “công việc yêu thích-đó là sở thích được trả nhiều tiền!”

    Bạn có thể trả lời mấy câu hỏi đó nhờ các đường tròn minh họa kia. Sau đó còn phải làm một việc bắt buộc: lập danh sách những việc gì bạn không thích làm! Và kiểm tra chéo sau đó, để ikigai của bạn không bị dính dáng gì đến danh sách đáng ghét kia cả, lúc đó mới có thể hình dung ra ikigai của bạn!

    Nhiều thiên tài biết đến ikigai và khuyên lớp trẻ phải bằng mọi cách tìm ra nó, đặc biệt là Steve Jobs! “Công việc chiếm phần rất lớn cuộc sống của bạn và cách duy nhất hài lòng hoàn toàn với nó-làm những gì chính bạn coi là vĩ đại. Và cách duy nhất làm những điều vĩ đại-hãy yêu cái việc các bạn làm!”

    P.S. Xã hội Nhật tranh cãi nhiều nhất về ikigai vào cuối những năm 80, đầu những năm 90 thế kỷ trước, khi Nhật đã “khủng hoảng thừa”-và một phần qua ikigai người Nhật hiệu chỉnh cuộc sống thừa mứa của mình! Và hiện nay khi Nhật đang vượt qua hậu quả sống thần, khủng hoảng kinh tế…thì ikigai lại một lần nữa được bàn cãi nhiều tại Nhật! Bài viết này chỉ có những thông tin sơ đẳng nhất về ikigai thôi, có rất nhiều phân tích chuyên sâu về ikigai hay cách tìm ra và theo đuổi nó.

    Ở xã hội Việt Nam ikigai hoàn toàn không phổ biến, vì nó không bảo đảm cho bạn một cuộc sống “như mơ”-tuy vậy đa số chúng ta có thể tự thay đổi mình, tự thay đổi thái độ đối với cuộc sống để nó thêm phần ý nghĩa-bạn luôn có thể trở nên một người khác, tốt hơn và hạnh phúc hơn!

    Nếu bạn tìm được ikigai cho mình và theo đuổi nó, bạn có thể nhận được một món quà vô giá của thiên nhiên: ở Okinawa, nơi mỗi người Nhật đều biết đến ikigai của mình, tỷ lệ người sống lâu trăm tuổi vượt trội hơn hẳn mọi vùng khác trong nước Nhật…

    (Nguồn: Nam Nguyên)

    Thứ Ba, 28 tháng 2, 2017

    LƯỜI BIẾNG HAY LÀM BIẾNG


    Kết quả hình ảnh cho lười


    LƯỜI
    Các chủ doanh nghiệp, các nhà quản lý đôi lúc nếu không chú ý, hoặc trong một số trường hợp thường xuyên cẩu thả trong suy nghĩ, dẫn đến việc lãng phí trong quản lý, mất mát rạn nứt về mối quan hệ giữa các thành viên trong tổ chức và những hậu quả còn nghiêm trọng hơn.
    Bài viết này của tôi tuyên chiến với cách suy nghĩ cẩu thả vô trách nhiệm đó của các nhà quản lý qua 1 góc độ đánh giá LƯỜI!
    **
    Lười!
    Tôi thường nghe mọi người nói về người khác hay chính mình như vậy:
    - Em lười lắm anh ạ!
    - Cô ấy lười lắm!

    Lười là gì, mà sao lắm người bị thế?
    Làm sao HẾT Lười?

    Theo tôi, LƯỜI được gắn cho những người hoặc chính chúng ta khi được hướng dẫn, chỉ bảo một điều gì đó có ích mà mình hoặc người đó không chịu làm hoặc không chịu thay đổi từ đang làm việc không có ích thì từ bỏ nó.
    Ví dụ:
    - Bảo em dậy sớm tập thể dục mà em không chịu dậy, ngủ muộn tới 10-11 giờ trưa. Đúng là đồ lười!
    - Em biết là phải học ngoại ngữ cho thật tốt mới tìm được việc làm tốt hơn, nhưng em cứ lười không chịu học, anh ạ!
    - Bảo em phải nộp báo cáo cho anh vào lúc 9 giờ sáng nay, giờ là 12 giờ rồi mà anh chưa thấy báo cáo của em! Em lười quá đi!

    Việc tự cho mình hay người khác là Lười là một kết luận rất nghiêm trọng, và theo tôi nó thể hiện sự cẩu thả về suy nghĩ. Nguy hiểm hơn, cách nghĩ này sẽ giết chết các giải pháp có thể tạo ra thay đổi và như thế cũng giết chết sáng tạo!
    Đầu tiên chúng ta hãy nhìn sự việc bằng cách nhẹ nhàng hơn: đối tượng đó (chúng ta hay người khác) đã CHƯA thực hiện một việc mà đúng ra nên làm!
    Xin chú ý chữ CHƯA này. Nó thể hiện một việc: Chúng ta tin tưởng rằng, đối tượng đang được nhắc đến đó SẼ thực hiện điều đúng đắn! Niềm tin vào đối tượng rất quan trọng trong việc tạo ra sự thay đổi.
    Nếu không có niềm tin có khả năng chiến thắng để khởi đầu cho hành động, chúng ta sẽ không hành động, bất kể chúng ta là ai. Niềm tin cũng cần thể hiện qua cách suy nghĩ, ngôn từ, như định nghĩa lại sự việc ở trên.
    Khi chúng ta tin vào mình hay người khác CÓ KHẢ NĂNG THAY ĐỔI, chúng ta gia tăng cơ hội thành công và vượt qua chính mình của đối tượng.

    Sau khi thay đổi cách suy nghĩ, việc thứ hai chúng ta cần làm là đào sâu nguyên nhân gốc bằng cách đặt ra RẤT NHIỀU câu hỏi Tại sao.
    Sau khi đào sâu như vậy, phần lớn các nguyên nhân gốc sâu xa sẽ nhảy vào các lý do sau (vẫn có thể có trường hợp khác, bạn đừng dừng lại ở các nguyên nhân tôi nêu nha):
    - Kiến thức: người đó có thực sự biết cách làm hay không? - (Em học ngoại ngữ nhiều lần rồi, mà chẳng nói được gì, chán quá không muốn học nữa!).
    - Thái độ: người đó có động lực để thay đổi không, có thấy vui khi thay đổi không? - (Lần nào làm cũng bị chê, cố gắng mãi cũng vậy thôi, làm làm gì?)
    - Kỹ năng: việc người đó cần làm đã được nắm bắt kỹ thành kỹ năng chưa? - (Em đâu có biết viết báo cáo đâu sếp, anh chưa huấn luyện em mà?)
    - Thói quen: việc người đó cần làm có được thực hiện nhiều lần để tạo thành thói quen (habit/ritual) chưa? (Em mới làm báo cáo cả đời có 3 lần à anh, em sợ làm không tốt nên chưa dám làm!)

    Ghi chú:
    - Đây là mô hình KASH - knowlege (kiến thức) - attitude (thái độ)- skills (kỹ năng) - habit (thói quen) - một số tài liệu chỉ nêu KAS mà bỏ H. Tôi sử dụng như một góc nhìn về việc tạo ra thay đổi!
    - Xin lưu ý là còn nhiều mô hình góc nhìn khác để tạo ra sự thay đổi. Các nhà quản lý có thể đọc thêm từ các tác giả John Kotter và 2 anh em Dan Heath & Chip Heath (VN có dịch ít nhất 6 cuốn của 2 nhóm tác giả này. Tất cả đều là những cuốn cực hay!)

    Rõ ràng, chúng ta cần hỗ trợ người khác thay đổi thay vì chụp lên đầu họ một cái mũ thật to LƯỜI.
    Hãy dùng hành động làm báo cáo ở trên làm ví dụ.
    - Niềm tin:
    Chúng ta phải tin, họ sẽ làm được! Chúng ta cũng phải tạo niềm tin trong họ, họ phải tin họ làm được!
    Họ đã tin chưa?
    Chúng ta có chắc chắn vào niềm tin của chính mình và của họ chưa?
    Làm thế nào để tăng niềm tin trong họ?

    - Thái độ:
    Chúng ta luôn động viên họ thực hiện, chỉ rõ cho họ lợi ích ("Em làm tốt nhưng cũng cần báo cáo hay, sếp em chắc chắn sẽ nhìn em với con mắt khác đó nha!"), tạo cho họ niềm vui, cảm xúc tích cực (Em làm báo cáo hay lắm, rất tiến bộ! Đặc biệt là điểm A, B. Cảm ơn em!").
    Thái độ mong muốn vượt qua chính mình của họ thể hiện ra sao?
    Chúng ta giúp họ uốn nắn và điều chỉnh thái độ liên tục ra sao?
    Bao lâu thì chúng ta cùng ngồi với họ và trò chuyện giúp họ nhìn lại chính mình và điều chỉnh bản thân?

    - Kiến thức & Công cụ:
    Chúng ta chuẩn bị các tài liệu hướng dẫn, tổ chức các buổi hướng dẫn họ chi tiết, đưa cho họ các công cụ để họ làm báo cáo.
    Các công cụ của chúng ta có dễ hiểu chưa?
    Các tài liệu đã rõ ràng, rành mạch?
    Những người hướng dẫn có giỏi và nhiều kinh nghiệm không?
    Họ đã thực sự nắm rõ kiến thức?
    Điều gì đo lường được kiến thức của họ đủ ổn?

    - Kỹ năng:
    Chúng ta liên tục đi kèm với họ (coaching) theo dõi từng hành động của họ, ghi nhận những thành tích và đẩy "tiêu chuẩn" của họ lên cao như mức chúng ta và họ cùng muốn (xin lưu ý chữ Cùng Muốn này!)
    Chúng ta nhìn nhận các tiến bộ ra sao?
    Hay chỉ nhăm nhe vào những điều chưa đạt?
    Việc thực hành có đủ số lượng cần thiết để tạo thành chuẩn kỹ năng mong muốn?

    - Thói quen:
    Họ đã thực hiện một cách có ý thức, chủ động và không cần phải người khác nhắc nhở. Họ có ý thức tự vươn lên, tự vượt qua "chuẩn" cũ, tự sáng tạo và đưa ra các góp ý mới tốt hơn.
    Chúng ta giúp họ thực hiện liên tục lặp đi lặp lại các hành động mong muốn ra sao?
    Thay đổi nâng cấp có diễn ra liên tục?
    Việc lưu trữ kiến thức thay đổi của từng người có được thực hiện và giúp cho những người đi sau?

    Trong góc nhìn cá nhân, LƯỜI đôi lúc là một cách ngụy biện để trốn tránh thay đổi! Xin đừng làm thế với chính mình!
    Thay vì chúng ta gắn một cách vô trách nhiệm chữ LƯỜI lên chính mình và người khác, chúng ta hoàn toàn có thể tạo ra sự thay đổi trong mỗi con người, cộng đồng, xã hội.
    Không có ai LƯỜI, chỉ là những người CHƯA hành động!
    Nhiệm vụ của chúng ta là tạo ra thay đổi tích cực!

    Trần Xuân Hải

    Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2017

    LEADER KHÁC MANAGER NHƯ THẾ NÀO?


    Build to lasr forever_Manager vs Leader


    Mình giải luôn hén.
    Leader là người làm đúng việc (do the right things), và manager là người làm việc đúng (do the things right).
    Leader đề ra chiến lược (Strategy), còn manager là người quản lý và kiểm soát công việc đúng với định hướng chiến lược của người lãnh đạo (Planning). (Ngày, tuần, tháng, quí, 1H, 2H).
    Vậy, trong trường hợp Leader ra chiến lược sai, người manager có làm đúng thì tổ chức vẫn không khá nổi. còn nếu người leader làm chiến lược đúng, manager hoạch định chiến lược đó đúng timeline, chọn đúng chiến thuật, chọn đúng nhân sự thực thi và phân bổ công việc, giải quyết các vấn đề nội bộ cho đúng với những gì nhà chiến lược đề ra và định hướng, thì công ty sẽ thành công.
    Lãnh đạo không cần phải quản lý (không cần khác không biết hen), nhưng ngược lại; nhà quản lý hiển nhiên phải cần leadership (khả năng lãnh đạo).
    Đơn giản thế thôi, mình thích đơn giản (Simplicity Orientation)

    Build to lasr forever_Manager vs Leader
    Phần 1 - Một số điểm ngắn gọn đúc kết được của một quản lý tốt: (Lãnh đạo để bài khác hén).
    - Họ là nhà quản lý có phong cách chuyên nghiệp (professional management) chứ không phải là nhà quản lý. Nghe kỳ ha, không kỳ đâu. CEO hay Director chỉ là Tittle (Chức vụ), còn việc anh làm được gì với chức vụ đó, đó là điều tôi mong muốn và quan tâm.
    Vậy tại sao phải là chuyên nghiệp, kết quả tạo ra mà anh không rõ nguyên nhân vì sao anh tạo được, tức là anh …chưa chuyên nghiệp. Anh chưa chuyên nghiệp mà anh tạo ra kết quả, nghĩa là anh may mắn. Nhưng anh chuyên nghiệp, đồng nghĩa với việc anh…tạo ra kết quả liên tiếp và dĩ nhiên, anh là người rõ hơn ai hết vì sao anh đạt được kết quả đó.
    Vậy bạn cần CEO hay cần CEO chuyên nghiệp?
    - Chuyên nghiệp nghĩa là anh không đổ thừa hoàn cảnh, “vì, là, tại, bị” là những cụm từ không có trong từ điển của người quản lý chuyên nghiệp. Cho dù anh có gặp những vấn đề khách quan, anh cũng không được phép đổ lỗi, lỗi chẳng qua là anh chưa lường hết rủi ro, có nhiêu đó thôi.
    - Đạo đức nghề quản lý: Không cần biết anh cố tình hay vô ý, nhưng anh cướp công của nhân viên mình, đó là dấu hiệu của một nhà quản lý thiếu chuyên nghiệp.
    Nhà quản lý chuyên nghiệp luôn có tư duy mong muốn nhân viên phát triển lên vị trí của mình. Performance của quản lý chính bằng performance của tất cả nhân viên anh ta đang quản, việc giấu nghề hoặc sợ mất vị trí không phải là dấu hiệu của một nhà quản lý chuyên nghiệp có…leadership tốt.
    Khả năng và nội lực khác nhau, có người cả đời làm việc nhưng không thăng tiến, vì nội tại có hạn. Nếu anh phát hiện ra nội tại của nhân viên, tốt nhất là anh nên khai phát, khai phá họ. Anh biết đấy, Lưu Bị không nhất thiết phải giỏi vỏ như Triệu Tử Long.
    Tôi mong nhân viên giỏi hơn mình, để tui có thời gian đi chơi với gấu. ahuhu
    - Nhà quản lý chuyên nghiệp sẽ … rất nghiêm khắc với nhân viên; tuy nhiên sẽ là người đứng ra lãnh tội với cấp trên cho dù không phải lỗi của mình. Hãy thử tưởng tượng nhân viên biết bạn nhận tội thay họ với cấp trên, à mà thôi tôi đoán luôn, hôm sau kết quả công việc thay đổi thấy rõ, tăng 200% mới chết.
    Chẳng có âm mưu hay ủ mưu gì ở đây cả, chẳng có một ai chống lại anh để mà làm gì, chẳng ai vào làm việc để lật đổ cái ghế này của anh, anh quản lý ạ. Không có nhân viên tồi, chỉ có sếp chưa đủ tốt, thế thôi. 99% nhân viên vào làm việc, đều mong muốn cống hiến hết mình, vì sự phát triển của họ trước, và cũng vị sự phát triển của chính công ty.
    1% ngựa chứng, không bàn; vì chúng ta đang đứng trên góc nhìn của số đông.
    Thế nhà quản lý hay bị ghét ở những trường hợp nào?
    - Hứa mà không làm: Một khi tôi không làm được, tôi sẽ không hứa, nhưng một khi đã hứa tôi sẽ take note cẩn thẩn để thực hiện lời hứa đó.

    Tôi không vẽ một bức tranh thật huyền diệu và đẹp đẽ trước mắt nhân sự của tôi. Tôi làm ngược lại, tôi cùng ngồi với họ và chia sẻ tình trạng thực sự của công ty và cùng nhau tìm ra giải pháp. À rất hay ho, đồng sự của tôi đều cùng chung góp ý kiến để giải quyết sự vụ hơn là tin vào những điều tôi vẽ ra; có phần chưa thành sự thật.
    - Hình ảnh của nhà quản lý trước sau phải thống nhất, không thể trước mặt khách hàng làm bộ chính trực, sau mặt lại thể hiện một bộ mặt khác với nhân viên mình.
    - Vô trách nhiệm: Đổi gió nghe kể chuyện đi.
    “Sao em chưa về?”
    “Huhu anh ơi cái dự án này, kĩ thuật về mất tiêu rồi mà chìu này em phải gửi”

    Cô bé NV đang thiếu bình tĩnh đến nỗi các hành động của cô không còn được gọn gàng như thông thường nữa, cô nhấc máy điện thoại lên, điện thoại gọi không được, cô vấp phải cái ghế, lòng cô khó chịu, cô quay số, số không có tín hiệu. Dường như mọi thứ … đang chống lại cô.
    “Em bình tĩnh lại, anh ở lại với em, mọi chuyện nhỏ thôi, không có gì phải rối cả, SĐT của anh trưởng phòng kĩ thuật đây, cái này chỉ việc xuất file là được, không khó như em nghĩ đâu”.
    Sau khi giải quyết được rồi thì tôi ra về. Tới nhà không quên gọi cho cô bé ấy.
    “Alo, em gửi cho khách hàng chưa, có vấn đề gì không?”
    “Không anh ạ, em cảm ơn anh, mà anh gọi em có gì không anh?”
    “Anh gọi hỏi thăm em thôi, gửi cho khách xong là ok rồi, về nghỉ ngơi đi nhé.”
    “Dạ, hì. Em cảm ơn anh rất nhiều”. hiu hiu hiu

    Phân tích tâm lý: Cô gái này là một cô gái rất nhanh và chủ động, là gà nòi của tôi. Nhưng chỉ vì trong TH mọi người… đã về hết. Còn mình cô ở lại, nôn nóng của tuổi trẻ làm các hành động của cô không còn được trơn tru nữa, mọi thứ lúc đó cho dù là đơn giản nhất cũng trở nên khó khăn nhất.
    Trấn an bằng cách nói rằng vấn đề này nhỏ thôi (nhỏ thiệc), anh ở lại với em (hết cô đơn har), đưa điện thoại anh cho em gọi. (Lưu ý là của anh nha).
    Ra về, 30 phút sau khi chia tay gọi lại thể hiện sự quan tâm, tránh TH mình đi bỏ lại cô bé bơ vơ một mình, tâm lý còn một mình cô đơn và cảm giác bị bỏ mặc. Và ngày hôm sau, cô đến công ty 7 rưỡi so với 8 giờ, cô làm việc gấp 150% so với bình thường chẳng đợi tôi nhắc nhở.
    Bạn là một nhà quản lý trách nhiệm hay vô trách nhiệm?
    - Không sâu sát nhân viên: Nhân viên làm gì cũng không biết, nhân viên có nguyện vọng gì cũng bí đặc, nhân viên đang buồn bực, thất vọng cũng …hết sức vô tư. Nhân viên đang có vấn đề khúc mắc còn bạn vẫn...đẹp zai lai láng. Thì rõ ràng bạn là một quản lý chưa tốt.
    - Độc tài, lại hay lấy le: Cái này thuộc về phạm trù nhân cách xã hội, nếu có như vậy thật, bạn đang mất điểm trầm trọng trong mắt nhân viên của mình.
    Hãy soi gương chính mình, có khi bạn đang là “sói ca” trong cơn ác mộng hằng đêm của nhân viên.
    Các chức năng chính của nhà quản lý: Hoạch định chiến lược, tổ chức hệ thống, lãnh đạo và kiểm soát.
    - Mô tả công việc
    - Giao việc, giải thích rõ ý nghĩa công việc và kì vọng đạt được.
    - Huấn luyện, lãm mẫu.
    - Làm gương và dẫn dắt đội ngũ.

    Kiểm soát chứ không phải kiểm tra. Kiểm soát là phòng ngừa sự vụ không cho nó có cơ hội xảy ra. Sếp mà "chỉ chờ" nhân viên đi muộn bắt quả tang để…trừ lương là hổng có được òi. Chỉ chờ trong ngoặc kép, hiểu cho đúng hen.
    Nhân viên đi làm vì lợi ích của họ. Không phải vì lợi ích của công ty. Insight là nó như thế, đừng cố bẻ gãy mà làm gì. Tôi đi làm việc cho Tây, có một câu này tôi vẫn hay dùng làm cho mình hay nhân viên mình.
    “Em không làm việc vì công ty, em làm việc vì sự phát triển của bản thân em, để khi em không làm cho anh nữa, em đi bất kì đâu em đều có thể…cân được hết”.
    Theo bạn kết quả sẽ là gì nhỉ? Tâm lý con người mà, cái gì cũng phải vì bản thân mình trước, sòng phẳng với nhau đi đã, rồi hẵng nói chuyện tình cảm. Đổi lại, kết quả CV của nhân sự luôn ở ngưỡng cao nhất.
    99% sẽ là như vậy, còn 1% ngựa chứng, tôi cũng không bàn, vì họ không phù hợp văn hóa công ty tôi.
    Vai trò của nhà quản lý
    - Chịu trách nhiệm với kết quả cuối cùng: Tuyên bố đi, nếu các kết quả định lượng và định tính sau 6 tháng - 1 năm không như cam kết, tôi xin từ chức.

    - Truyền thông nội bộ: Giải thích rõ ràng và có khả năng giao việc. Một sai lầm thường thấy của các thợ giỏi làm quản lý đó là khả năng giao việc. Giao việc không được, thế là tự làm luôn. Thiếu kiên nhẫn, training thấy lâu tiến bộ, thế là buông bỏ, còn trách nhân sự mình nữa chứ (ahuhu); hãy tự trách khả năng training của mình. Không phải lỗi của nhân viên.
    Tôi lại nhắc lại. Không có nhân viên tồi, chỉ có quản lý kém.
    - Ra quyết định. Làm quản lý mà khách hàng hỏi không tự ra quyết định được mà nhờ cậy ý kiến của cấp trên, vế trước không có trong từ điển của nhà quản lý chuyên nghiệp. Hãy đẹp trai và bản lĩnh, tự đong đếm lợi ích và sự hợp lý, phân tích tất cả các góc cạnh vấn đề về customer insight (nhu cầu ẩn chứa của KH) và customer relationship (mối quan hệ với họ), để ra quyết định ngay. Thời điểm là sống còn.
    Các kỹ năng cuối cùng:
    - Chuyên môn, rành công cụ: Không rành nói ai nghe.
    - Nhân sự.
    - Tư duy.

    Nếu bạn đang làm quản lý mà dành hơn ¾ thời gian cho việc làm chuyên môn, xin chia buồn cùng bạn.
    Thống kê thú vị cuối bài: 80% nhà quản lý không có kế hoạch ngày, tuần chứ đừng nói đến quí hay 1H, 2H.
    Professional management cơ bản là thế, sâu hơn mời cà phê. Hihi
    "Hãy tự tin, đẹp trai, bản lĩnh và cầm trịch cuộc chơi".
    Phung Le Lam Hai 

    Thứ Tư, 1 tháng 2, 2017

    5 CẤP ĐỘ MỐI QUAN HỆ & LÃNH ĐẠO

    B2L4EVER_ 5 CẤP ĐỘ MỐI QUAN HỆ

    5 CẤP ĐỘ MỐI QUAN HỆ

    🌞 Trong một cuộc nghiên cứu của 2.000 người có thu nhập trên 6.000 USD/ tháng trong hơn 10 năm với ngân sách khoảng 1 triệu đô la, các chuyên gia hàng đầu rút ra được một bí mật rằng tất cả những người thành công này đều biết cách xây dựng các mối quan hệ đến cấp độ 5, họ luôn làm cho các khách hàng, đối tác rất hài lòng và tin tưởng sản phẩm- dịch vụ của họ mỗi ngày. Nguyên xin phép nói về 1 module nhỏ trong đó - 5 CẤP ĐỘ XÂY DỰNG MỐI QUAN HỆ, xin mời mọi người dùng 5 phút đọc và chiêm nghiệm.

    🔑 ĐẶT VẤN ĐỀ:
    - Tại sao những gì con nít nói Bạn cảm nhận đáng yêu và tin cậy?
    - Tại sao một người phụ nữ chấp nhận lấy một người đàn ông?
    - Tại sao Bạn luôn cảm thấy những hành động của người nhà thì an tâm hơn so với người lạ?
    - Tại sao Bạn cảm thấy đồng môn cùng lớp dễ thương hơn các bạn ở lớp khác?
    - Tại sao một đối tác làm việc lâu năm- không tì vết thì Bạn tin tưởng hơn những đối tác mới?
    - Tại sao những khách hàng thân thiết luôn được Bạn quan tâm chăm sóc hơn khách hàng mới?
    - Xem Quảng cáo, thấy những "Nhân vật công chúng" đại diện cho nhãn hàng đó thì có nghĩa sản phẩm đó hoàn toàn tốt?
    - Tại sao người sếp luôn có tiếng nói trọng lượng trước các nhân viên?
    - Tại sao người thầy giỏi giang- đáng kính trọng- mẫu mực là mentor tuyệt vời trước các học viên?

    🔑 MỘT GÓC NHÌN KHÁC:
    - Bạn đã từng nghĩ rằng con nít đến độ tuổi nào đó hoặc được dạy dỗ trong môi trường nào đó sẽ không còn đáng yêu và tin cậy?
    - Theo Bạn, người bạn đời sẵn sàng đồng hành với Bạn trọn đời hay không? Bạn có quan sát, các cập vợ chồng ngày nay rất dễ chia tay?
    - Liệu người nhà có hoàn toàn an tâm so với người lạ? Nếu Bạn mở một doanh nghiệp Bạn có tin tưởng giao chức GĐĐH cho người nhà Bạn nếu họ không có chuyên môn?
    - Bạn không thể tìm được người bạn đồng môn đáng yêu nào khác ở ngoài lớp hay sao? Bạn có bao giờ để ý, hết học đại học thì đường ai nấy đi.
    - Bạn ngẫm nghĩ kỹ hơn nữa, chắc gì đối tác lâu năm chắc gì đáng tin hơn khách hàng mới?
    - Ai cũng nói 80% lợi nhuận của Bạn từ khách hàng cũ, nhưng mà nếu không có khách hàng mới thì ở đâu có khách hàng cũ?
    - Các sản phẩm đều tốt cho đến một ngày được báo chí phanh khui, cộng đồng bàn tán.
    - Người sếp sẽ là nơi tin cậy khi cả nhóm cùng chung mục tiêu, nhưng khi mỗi người một chí hướng thì mọi chuyện đã chuyển sang những hướng khác nhau. Khi sếp về hưu thì bao nhiêu mối quan hệ sẽ còn đem quà cáp đến nhà?
    - Người thầy vẫn là con người và sẽ có lúc phạm sai lầm lớn. Khi đó bao nhiêu mối quan hệ sẽ còn tồn tại bên thầy

    🍀 MỐI QUAN HỆ - MONG MANH & DỄ ĐỨT:
    - Bạn đã có những góc nhìn mới và kết luận mới đúng không nào? Bạn có thể nhận ra rằng đến tri âm- tri kỷ, ngay cả người thân hay vợ chồng, nếu mỗi chúng ta không nghiêm túc với từng mối quan hệ thì các mối quan hệ này sẽ đổ vỡ bất kỳ lúc nào.
    - Sự thật hiển nhiên, thế giới chuyển động không ngừng, mỗi chúng ta đều sẽ thay đổi, không một mối quan hệ nào hoàn toàn trường tồn với thời gian cho đến khi cả hai phía đều mong muốn cùng chia sẽ cuộc sống, cùng hài lòng- cùng tin tưởng- cùng chí hướng một vấn đề nào đó và cùng xây dựng mối quan hệ tốt hơn mỗi ngày.
    - Đừng bao giờ lầm tưởng rằng khách hàng sẽ mãi trung thành với Bạn, đến một ngày nào đó hành động và ý chí của Bạn không thống nhất, Bạn không thật sự dụng tâm để đối đãi với đối tác, những khách hàng trung thành ấy sẽ trở thành khách hàng của người khác, của nhãn hàng khác, của công ty khác. Bạn sẽ vô cùng khâm phục người Nhật, họ sẵn sàng mất 5 năm để chứng minh chữ TÍN trước khi bắt đầu giao thương.
    - Cuộc sống sẽ mãi không công bằng cho đến ngày Bạn nhận ra bạn cần nâng niu từng mối quan hệ, từng cơ hội hiếm hoi trong đời. Khi ấy, thái độ của Bạn với mọi việc sẽ khác, sẽ dụng tâm làm tốt từng công việc, từng ánh mắt- cử chỉ- động tác nhỏ, rất nhỏ nhưng vô cùng giá trị.

    🍀 5 CẤP ĐỘ MỐI QUAN HỆ
    - Hầu hết chúng ta đều trải qua 5 cấp độ mối quan hệ, từ biết rất ít thông tin một người nào đó đến có nhiều thông tin hơn về họ (đa phần là 1 chiều); kế đến cả hai bắt đầu tương tác và cảm thấy vui vẻ khi gặp nhau; sau nữa bắt đầu tin tưởng hơn về nhau, cảm thấy an toàn hơn về chuyên môn- thế giới quan của người đối diện; và cuối cùng là cùng nhau tiến lên để đạt được mục tiêu chung.
    1. Cấp độ 1: chỉ mới biết mặt nhau, nhìn trông quen quen
    2. Cấp độ 2: có nhiều thông tin hơn như liên lạc, nghề nghiệp, ... cả hai đang tìm "tần số" tương tác của nhau.
    3. Cấp độ 3: thấy họ cũng tốt, vui vẻ, đáng làm bạn, gặp nhau thường xuyên hơn, đi chơi, làm việc cùng nhau, ...
    4. Cấp độ 4: hiểu hơn về họ, thấy được điểm mạnh- chuyên môn của họ, đến chơi nhà họ nhiều lần, khi gặp vấn đề liên quan đến chuyên môn của người đó, Bạn rất tin tưởng lắng nghe lời tư vấn của họ. Cả hai đều tin tưởng người đối diện ở một khía cạnh nào đó.
    5. Cấp độ 5: tìm ra được mục tiêu chung của cả hai, cùng nhau nỗ lực- phấn đấu để đạt được thành quả.
    - Theo Bạn, trong các mối quan hệ hầu như chúng ta ở cấp độ mấy, lựa chọn là của Bạn trong việc xây dựng mối quan hệ với mọi người. Bạn có thể từ cấp độ 5 tụt xuống cấp độ 1 và ngược lại vẫn có thể xây dựng từ cấp dộ 1 lên 5.

    🍀 5 CẤP ĐỘ LÃNH ĐẠO
    - Mở rộng hơn về lãnh đạo vì tôi tin rằng mọi người đều muốn- sắp- đã khởi nghiệp. Để trở thành một người lãnh đạo mà mọi người muốn đi theo, muốn thuộc về tổ chức ấy, mục tiêu cuối cùng của Bạn phải cùng đích đến với đối tác- nhân viên- khách hàng của mình. Liệu Bạn đã sẵn sàng thay đổi, liệu Bạn đã sẵn sàng học hỏi để phát triển hơn chính mình để trở thành LÃNH ĐẠO thực thụ?
    1. Cấp độ 1: Chức vị. Mọi người đi theo bạn vì họ buộc phải theo do phân cấp quyền lực. Đây là lúc "mọi người theo bạn vì họ phải làm như vậy". Maxwell cho rằng: "Ảnh hưởng của bạn sẽ không được mở rộng vượt quá ranh giới công việc của bạn. Bạn càng ở lâu tại cấp độ này, bạn có thể có được những lợi ích cá nhân nhưng sự tín nhiệm của nhân viên sẽ càng giảm".
    2. Cấp độ 2: Sự chấp thuận. Mọi người đi theo bạn vì họ muốn theo. Tại cấp độ này, "mọi người theo bạn vì họ muốn như vậy", ông nói. "Mọi người sẽ theo bạn nhiều hơn là uy tín hiện có của bạn. Cấp độ này là sự tạo cảm hứng cho công việc". Tuy vậy, Maxwell cũng cảnh báo không nên ở quá lâu tại cấp độ này: "Ở lại quá lâu sẽ khiến những người có động lực cao trở nên hiếu động không cần thiết".
    3. Cấp độ 3: Định hướng kết quả. Mọi người đi theo bạn vì những gì bạn đã làm cho tổ chức. "Đây là một nơi mà hầu hết mọi người cảm nhận được sự thành công", Maxwell nói. "Họ thích bạn và thích việc bạn đang làm cho tổ chức. Các vấn đề được giải quyết với rất ít nỗ lực vì đã có động lực từ bạn". Thành công được cảm nhận bởi người khác, họ thích bạn và thích nhiệm vụ của bạn, và các vấn đề dễ dàng được giải quyết.
    4. Cấp độ 4: Phát triển con người. Mọi người đi theo bạn vì những gì bạn đã làm cho họ. "Đây là sự phát triển lâu dài cho tổ chức", Maxwell lưu ý. "Cam kết phát triển thế hệ lãnh đạo kế tiếp của bạn sẽ đảm bảo sự phát triển cho tổ chức và cho mọi người. Hãy làm bất cứ điều gì có thể để phát triển nó".
    5. Cấp độ 5: Cá nhân. Mọi người đi theo bạn vì bạn là ai và bạn đại diện cho điều gì. "Nó chỉ dành cho những nhà lãnh đạo đã dành nhiều năm phát triển con người và tổ chức, nhưng không nhiều người có được điều này".
    - Bạn là ai? Bạn phải làm gì? Bạn sẽ làm như thế nào để mọi người thấy được TẦM NHÌN, SỨ MỆNH của mình, để mọi người sẽ đến quy tụ dưới "ngọn cờ" doanh nghiệp của Bạn, tin tưởng-đồng hành cùng Bạn tiến lên trong kinh doanh và trong cuộc sống?

    🍀 Tổng kết lại, cuối cùng Bạn đã thấy mối tương quan giữa 5 cấp độ Mối quan hệ với 5 cấp độ lãnh đạo chưa? Chất lượng mối quan hệ chính là chất lượng của cuộc sống.
    - Vậy liệu "Tôi đã xây dựng mối quan hệ đến cấp độ 5 rồi thì có bền vững không? Xin chưa "Không". Vì thời điểm trước đây và thời điểm hiện tại là khác nhau. Bạn phải nỗ lực không ngừng xây dựng mối quan hệ ấy mỗi ngày
    - Chất lượng của mối quan hệ của các thành viên trong gia đình sẽ giúp gia đình đó trở nên hạnh phúc cho dù gia đình đó giàu hay nghèo.
    - Chất lượng mối quan hệ của các thành viên trong doanh nghiệp sẽ giúp công ty tiến lên không ngừng, cho dù công ty đó đang khởi nghiệp hay chiếm thị phần lớn, không có 1 cá nhân giỏi chỉ có 1 tập thể mạnh mẽ có cùng chí hướng.

    Đỗ Hoàng Công Nguyên